Tags

Các nhà kinh tế trong thời gian này đang “đấu” nhau về vụ nên sử dụng Headline Inflation hay Core Inflation trong việc hoạch định các chính sách của NHTW. Phần lớn tập trụng vào chỉ số headline (trong đó có VN, ECB,…) vì nó bao quát hơn với ý nghĩa lạm phát là sự sụt giảm sức mua của đồng tiền đối với tất cả một rỗ các mặt hàng. Tuy nhiên, đối với Core inflation (như Fed) thì đã loại ra bớt chỉ số Food và Energy để tránh các biến động quá mạnh của hai chỉ số giá này và họ xem core inflation như một target để điều hành CSTT (lãi suất và cung tiền) cùng với tính dự báo của nó.

Ở Việt Nam, chỉ số headline được công bố, nhưng Core Inflation không biết là bao nhiêu, gần đây cũng có một số tổ chức tính toán và đưa ra những khuyến nghị nhất định về các chính sách. Đến tháng 5, CPI headline đã tăng 19,78% (yoy) nhưng nếu loại chỉ số Food CPI ra khỏi basket tính chỉ số giá thì CPI non-food tăng ở mức 14,2%, có sự chênh lệch lớn bởi vì tỷ trọng của nhóm Food chiếm đến 40% trong rỗ tính CPI headline (Về CPI headline, rõ ràng, tỷ trọng nhóm Food của chúng ta là quá lớn so với các quốc gia khác. Điều này có thể dẫn đến một số tín hiệu sai trong điều hành chính sách.). Và chỉ số Food CPI đã tăng đến 26,5% so với năm ngoái!

Điều này cũng ngụ ý rằng, nếu hiện tại, tiền trong xã hội về mặt danh nghĩa đã bị inflate lên khoảng 14% (loại Food) và tăng trưởng Real GDP quý I tăng 5,43% thì cung tiền M2 ít nhất phải tăng khoảng 20% (yoy) mới đảm bảo được nhu cầu của xã hội. Trong khi đó, mặc dù không có con số chính xác, nhưng với việc cung tiền đến tháng 4 vừa qua mới tăng thêm chưa đầy 1% và nếu so với cùng kỳ, chắc chắn là không cao. Liệu chúng ta đã thắt chặt quá mức, nền kinh tế không đủ tiền để hoạt động? Dù sao đi nữa, thì điều này cũng nhắc đến việc, muốn thắt chặt, giảm lạm phát thì cũng cần có lộ trình và tốn vài năm chứ không thể duy ý chí thực hiện để thấy kết quả ngay trước mắt. Con số cung tiền tăng không quá 15 – 16% trong năm có lẽ chỉ phù hợp với lạm phát dự báo là 8%, nếu chúng ta chấp nhận lạm phát cao hơn trong năm, có lẽ nên linh hoatj mục tiêu cung tiền. Đó là chưa tính đến, về tổng thể, tùy thuộc rất lớn vào giá cả lương thực thực phẩm (thế giới)

Nhìn vào chỉ số giá của nhóm Food, có thể thấy, Việt Namlà nước thuộc loại bị ảnh hưởng nặng nề nhất! Vì sao vậy? Chúng ta nhập khẩu? Cơ chế quản lý giá và bình ổn giá không tốt? Có lẽ để cơ quan chức năng trả lời.

Doanh nghiệp của VN cũng chịu khó khăn và thiệt thòi không kém, khi chỉ số giá sản xuất (PPI) ở mức rất cao: 14,9%, liệu đây là động cơ đẩy lạm phát trong nước tăng quá lớn. Và đây chính là vấn đề mang tính cơ cấu của nền kinh tế (và tất nhiên là vô cùng khó khăn để giải quyết)

Where does Inflation come from? A Breakdown CPI: (source: Standard Chartered, The Economic and Financial Outlook, 26 May 2011) Latest available inflation data and estimated food and energy weightings:


————
Trong NQ 11 vừa rồi, có nhắc đến từ “đảm bảo an sinh xã hội” đi cùng với ổn định kinh tế vĩ mô và kiềm chế lạm phát thì cần phải nhấn mạnh chỉ số Food này! Chúng ta không biết chỉ số lạm phát tác động đến người nghèo và vùng nông thôn là thế nào, nhưng rõ ràng, chỉ số Food sẽ chiếm tỷ trọng rất lớn trong đó, từ đó suy ra, người nghèo chịu ảnh hượng nặng nề nhất và có thể là gấp đôi so với mặt bằng chung!

Điều đầu tiên trong ý nghĩa của chỉ số giá thực phẩm là cần có chính sách hỗ trợ đối với nhóm mặt hàng này để đảm bảo sức mua cho xã hội, cũng là đảm bảo an sinh.

(CP có các chương trình bán hàng bình ổn, nhưng, ra chợ thì các mặt hàng cơ bản như rau, cá, gạo,… vẫn tăng chóng mặt, điều này là rất rõ ràng ở các vùng nông thôn, trong khi bình ổn, hình như chỉ xảy ra ở siêu thị ở các Tỉnh, Tp lớn!)

Advertisements