Tags

,

Một bài viết rất hay của Ông Chris Freund, CEO của Mekong Capital (đăng trên MEPEA). Có một số điểm chú ý như sau, theo tôi đây cũng là bài học đầu tư, những ai đang theo nghề đầu tư:

Công ty càng tập trung vào một lĩnh vực hoạt động kinh doanh chính của mình thì có tốc độ tăng trường lợi nhuận ròng hàng năng và khả năng đạt kết hoạch mục tiêu lợi nhuận để ra cao hơn.

Qua đó, cho thấy rằng, những công ty tập trung vào lĩnh vực kinh doanh lõi (core business) của mình thì Lợi nhuận ròng (Net Profit) có tốc độ tăng trưởng kép hàng năm (CARG) cao nhất, vượt so với những công ty đa ngành nghề, tất nhiên, sẽ có những outliers. Mặc dù đây chỉ là nghiên cứu dữ liệu nội bộ đầu tư của MC (26 khoản đầu tư ở 3 quỹ), nhưng cũng cho thấy rằng, những công ty tập trung vào ngành nghề chính của mình, thế mạnh của mình sẽ tạo được sự bền vừng trong hoạt động và tạo lợi nhuận và đạt được mục tiêu kế hoạch.

Theo như bài viết thì những công ty có sử dụng tiền để đầu tư vào chứng khoán hay bất động sản (không phải hoạt động kinh doanh chính) được xem như là một hoạt động “bên ngoài” (tức đếm thêm một hoạt động nữa), tương tự thế, nếu công ty có cả sản phẩm phục vụ thị trường nội địa và cả thì trường xuất khẩu (mặc dù cùng một sản phẩm) thì vẫn xem như là 2 hoạt động khác nhau (2 units business) (bởi vì chìa khóa thành công của 2 thị trường này hoàn toàn khác nhau). Kết quả như bên dưới:

Bài viết cũng cho biết thêm rằng, Số lương Business Units cũng tương quan nghịch với khả năng đạt kế hoạch mục tiêu Net profit mà công ty đề ra.

Điều này trái ngược với một số thị trường châu Á mới nổi khác như Ấn Độ, Indonesia, Philippines và Malaysia, trong đó các tập đoàn lớn thuộc sở hữu đại gia đình có xu hướng thống trị hoạt động kinh doanh trên nhiều lĩnh vực. Việt Nam đang thiếu đội ngũ quản lý có đủ phẩm chất và khả năng để thành công đối với hoạt động đa ngành. FPT và Massan Group là một ngoại lệ.

Những khoản đầu tư ở mức P/E ở một con số có lợi nhuận tốt hơn.

Những công ty có CEO thuộc thế hệ doanh nhân mới sau này thì thành công hơn.

Sau thời kỳ đổi mới, thế hệ các doanh nghiệp tư nhân đầu tiên ra đời vào những năm 90, chủ yếu được thành lập bởi những doanh nhân không có kinh nghiệp quốc tế và chủ yếu hoạt động dưới dạng công ty gia đình.

Một thế hệ doanh nhân mới xuất hiện vào giai đoạn năm 2005, đây là những doanh nhân trẻ, nhưng có kinh nghiệp nghiên cứu, làm việc ở nước ngoài về Việt Nam mở công ty hoặc những cấp lãnh đạo các công ty đa quốc gia trong nước đứng ra lập công ty riêng.

Bây giờ thì hầu hết những doanh nghiệp tư nhân lớn nhất và phát triển nhanh nhất (ngoài các công ty BĐS) đều là những doanh nghiệp được thành lập bởi thế hệ doanh nhân mới này với độ tuổi gần 40 đến 45 tuổi. (Do kinh nghiệm làm việc của họ trong các công ty quốc tế và đa quốc gia, tiếp cận được thông lệ quốc tế, thay đổi nhận thức, chủ động trong việc xây dựng đội ngũ quản lý mạnh mẽ.

Ngành tiêu dùng và phân phối có hiệu quả đầu tư cao nhất

Những doanh nghiệp theo định hướng tiêu dùng như bán lẽ, sản phẩm tiêu dùng, phân phối có hiệu quả hơn các ngành khác vì:

Các doanh nghiệp sản xuất thường không hiệu quả trong việc tạo sự khác biệt so với các doanh nghiệp cạnh tranh, trong khi các doanh nghiệp hướng đến tiêu dùng đã tạo được sự khác biệt thông qua việc tạo dựng được thương hiệu, mạng lưới phân phối, đội ngũ bán hàng và hệ thống các đại lý.

Các công ty định hướng tiêu dùng thì hiệu quả trong việc nhanh chóng tạo được tốc độ tăng trưởng cao của doanh thu (generating top-line growth) và từ đó tạo được sự tăng trưởng cao trong lợi nhuận ròng. Trong khi các doanh nghiệp sản xuất thì bình thường không thể tăng nhanh được doanh thu để tăng lợi nhuận mà chủ yếu dựa vào việc nâng cao hiệu quả hoạt động nhằm thúc đẩy tăng trưởng lợi nhuận, điều này thường không hiện thực hóa được.

Năng lực quản lý và lãnh đạo – dẫn lối thành công.

Nền tảng định hướng tin cậy nhất trong thành công (hoặc thất bại) của các khoản đầu tư vào các công ty đó là mức độ các công ty đó chủ động và phát triển hiệu quả được một đội ngủ quản lý mạnh mẽ.Tuy nhiên, công ty nào cũng cam kết như thế nhưng ít công ty nào thực hiện được.Ở Việt Nam, tiêu chuẩn định hình quản lý là rất yếu, và cũng vì thế, cơ hội sẽ là khi xác định được những công ty hoàn toàn tận tâm trong sự phát triển một đội ngũ quản lý và lãnh đạo hùng mạnh trên cơ sở những gì đang diễn ra để trao thêm quyền lực cho họ.Những công ty này hoàn toàn chưa có một phần cơ hội phát triển tương xứng với họ vốn đang hiện diện trong một thị trường đang phát triển nhanh như Việt Nam. Thật khó để xác định được các công ty này. Theo MC thì có một số trãi nghiệm về những công ty này đó là:

Hoạt động rất có mục tiêu, ở mức chủ động cao và không ngừng trong việc tuyển dụng nhân sự cao cấp và có khả năng tạo giá trị tăng thêm lớn.

Tích cực kiểm tra, đánh giá các Chỉ tiêu hiệu quả hoạt động chính (KPIs), trong đó đặc biệt chú trọng đến lợi nhuận ròng và sử dụng điều này như một công cụ quản lý.

Thiết lập những mục tiêu cao (chỉ tiêu cao) và thúc đẩy động lực để những người có trách nhiệm có thể đạt được mục tiêu đó.

Có sự đầu tư mạnh trong công tác đào tạo và đào tạo có trọng tâm đến việc nâng cao các chỉ tiêu hiệu quả chính.

Xây dựng văn hóa công ty, giá trị cốt lõi của công ty, tạo được sự phân quyền hiệu quả tạo sự phát triển bền vững.

Có chế độ lương thưởng và đãi ngộ gắn liền với hiệu quả hoat động chính, đặc biệt là chỉ tiêu lợi nhuận ròng.

——————

Xem thêm: Mekong Capital và câu chuyện tái cấu trúc trên NCĐT



Advertisements